BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

TÀI NGUYÊN THƯ VIỆN

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Menu chức năng 9

    Ảnh ngẫu nhiên

    074656vna_potal_tuan_le_huong_ung_hoc_tap_suot_doi_nam_2025.jpg Banner_TLHTSD_1d2d3.png Hinh_5.jpg

    KIẾN THỨC TRỌNG TÂM LỚP 5

    SÁCH ĐIỆN TỬ - SGK

    Bài giới thiệu sơ lược về Trường Tiểu học Lý Nhơn - xã An Thới Đông

    Hạt giống tâm hồn T10

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn:
    Người gửi: Phạm Thanh Thới
    Ngày gửi: 08h:12' 14-02-2025
    Dung lượng: 2.0 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Stephen R. Covey tuyển chọn và giới thiệu

    Theo dòng
    thời gian

    10

    Công Ty Samsung Trân trọng gửi đến bạn cuốn sách này.

    Phiên bản ebook này được thực hiện theo bản quyền xuất bản và phát hành ấn bản
    tiếng Việt của công ty First News - Trí Việt với sự tài trợ độc quyền của công ty TNHH
    Samsung Electronics Việt Nam. Tác phẩm này không được chuyển dạng sang bất kỳ
    hình thức nào hay sử dụng cho bất kỳ mục đích thương mại nào.

    Original title:
    EVERYDAY GREATNESS: INSPIRATION FOR A
    MEANINGFUL LIFE

    by Stephen R. Covey, David L. Hatch

    Copyright © 2010 by FranklinCovey Co.,
    and The Reader's Digest Association, Inc.
    Vietnamese Edition Copyright © 2010 by First News - Tri Viet.
    All rights reserved. This licensed work published under license.

    EVERYDAY GREATNESS
    – HẠT GIỐNG TÂM HỒN: THEO DÒNG THỜI GIAN –
    Công ty First News – Trí Việt giữ bản quyền xuất bản và phát
    hành ấn bản tiếng Việt trên toàn thế giới theo hợp đồng chuyển
    giao bản quyền với Thomas Nelson, Inc.
    Bất cứ sự sao chép nào không được sự đồng ý của First News và
    Thomas Nelson đều là bất hợp pháp và vi phạm Luật Xuất bản
    Việt Nam, Luật Bản quyền Quốc tế và Công ước Bảo hộ Bản
    quyền Sở hữu Trí tuệ Berne.

    CÔNG TY VĂN HÓA SÁNG TẠO TRÍ VIỆT - FIRST NEWS

    11 H Nguyễn Thị Minh Khai, Quận 1, TP. Hồ Chí Minh
    Tel: (84.8) 38227979 - 38227980 - 38233859 - 38233860
    Fax: (84.8) 38224560; Email: triviet@firstnews.com.vn
    Website: www.firstnews.com.vn

    Nhiều tác giả

    Stephen R. Covey
    tuyển chọn và giới thiệu

    Theo Dòng Thời Gian

    10
    Biên dịch:

    Thu Trang - Minh Tươi

    First News
    NHÀ XUẤT BẢN TỔNG HỢP TP. HỒ CHÍ MINH

    “Thân tặng tất cả những người đang trăn trở, đang
    vượt qua những khó khăn, thử thách tinh thần và luôn
    giữ vững niềm tin để tìm được hạnh phúc cuộc sống,
    để đạt được ước mơ của mình.”

    - First News

    Các sáng tác bài dịch cộng tác của bạn đọc về các
    chủ đề Sống Đẹp (tâm hồn cao thượng, gương vượt
    khó, những cảm xúc sâu sắc về cuộc sống, tình bạn,
    tình yêu...) cho các tập Hạt Giống Tâm Hồn tiếp
    theo xin gửi về:
    hạt giống tâm hồn - first news
    11H Nguyễn Thị Minh Khai, Q.1, TP. HCM
    Tel: 38227979 - 38227980
    Fax: (08) 38224560
    Email: firstnews@firstnews.com.vn
    Web: www.firstnews.com.vn

    Lời giới thiệu

    Tôi là một người may mắn!
    Sống trong một thế giới đầy biến động, với
    những cuộc khủng hoảng, chết chóc và thở than,
    tôi thấy mình thật may mắn khi hàng ngày được
    gặp gỡ với rất nhiều cá nhân trên khắp thế giới. Họ
    là những người đã dùng cuộc sống của mình để
    chứng minh rằng thế giới quanh ta vẫn thật đáng
    quý, đáng yêu.
    Giữa lúc chúng ta phải nghe quá nhiều những
    vụ bê bối của các doanh nghiệp và tình trạng suy
    đồi đạo đức trong kinh doanh, tôi thấy mình thật
    may mắn khi quen biết nhiều nhà lãnh đạo cấp
    quốc gia, chủ tịch các tập đoàn và các tư vấn viên
    đạo đức, liêm chính.
    Sống trong thế kỷ khi mà tội ác, chiến tranh,
    thiên tai và dịch bệnh luôn rình rập, đe dọa, tôi cảm
    thấy mình thật may mắn khi được làm việc cùng các
    nhà hành pháp, các chuyên gia trong lĩnh vực quân
    sự, các nhà lãnh đạo, các giáo sư bác sĩ sẵn lòng
    cống hiến cho mọi người.
    5

    Hạt giống tâm hồn

    Sống trong thời đại khi mà tình phụ tử và mối
    ràng buộc gia đình đang bị đe dọa nghiêm trọng,
    tôi cảm thấy mình thật may mắn khi biết những
    người cha tận tụy, những người mẹ bao dung đang
    từng ngày từng đêm nỗ lực hết sức mình cho sự
    lớn khôn cả về thể chất lẫn tâm hồn của con cái.
    Và trong một kỷ nguyên nơi trường học và giới
    trẻ tồn tại đầy những tệ nạn xã hội, tôi cảm thấy
    mình thật may mắn khi được gần gũi những giáo
    viên nhiệt tâm, những thanh niên tài năng, tất cả
    đều giàu có cả về tri thức và tấm lòng, hàng ngày
    họ vẫn đang miệt mài tạo nên sự thay đổi - theo
    một cách riêng.
    Quả thực, tôi cảm thấy mình may mắn khi có
    cơ hội gặp gỡ những con người như thế trên mọi
    nẻo đời. Chính họ đã mang đến cho tôi niềm tin
    rằng ở bất cứ nơi đâu trên trái đất này vẫn luôn
    hiện diện những con người giàu lòng nhân hậu,
    không ngừng dấn thân, cống hiến cho đời. Họ
    chính là nguồn cảm hứng bất tận của tôi. Và tôi
    đang muốn truyền nguồn cảm hứng đó đến bạn
    qua tập sách này.
    Mà rất có thể, bạn cũng là một người trong số
    họ.
    - STEPHEN R. COVEY

    6

    Theo dòng thời gian

    Mẻ cá để đời
    Người liêm chính là người luôn làm theo lẽ phải
    bất kể người khác có biết đến việc làm của họ
    hay không.
    - Oprah Winfrey

    Năm 11 tuổi, mỗi khi có cơ hội, cậu bé lại

    ra câu cá ở bến cảng gần căn nhà gỗ nhỏ của gia
    đình trên một hòn đảo giữa hồ New Hampshire.

    Một ngày kia, trước khi mùa cá vược tràn
    về, cậu cùng cha hăm hở đi câu từ khi mặt trời
    còn chưa xuống núi. Họ bắt cá sunfish và cá
    pecca bằng mồi giun. Cậu bé cẩn thận buộc mồi
    vào chiếc cần câu nhỏ bằng bạc rồi bắt đầu tập
    thả. Thiết bị dùng mồi câu giả khuấy động làn
    nước lấp lánh ánh hoàng hôn tạo thành những
    gợn sóng lăn tăn nhiều màu sắc; và rồi khi mặt
    trăng lên cao tỏa rạng cả mặt hồ, những gợn li
    ti đó dần dát bạc.
    7

    Hạt giống tâm hồn

    Khi chiếc cần bị kéo lún sâu xuống nước,
    cậu bé đoán chắc đó phải là một con cá rất lớn
    mới có thể kéo chìm chiếc cần như vậy. Cha cậu
    tỏ ra hài lòng khi thấy con trai xử lý tình huống
    một cách rất chuyên nghiệp.
    Cuối cùng, khi con cá đã dính câu, cậu bé
    thận trọng đưa nó lên khỏi mặt nước. Đó là con
    cá to nhất cậu từng thấy, nhưng nó là một con
    cá vược.
    Hai cha con chăm chú nhìn ngắm chiến lợi
    phẩm tuyệt vời, dưới ánh trăng bạc, mang nó
    phồng lên xẹp xuống những hơi thở khó nhọc.
    Người cha châm diêm và nhìn vào đồng hồ. Đã
    10 giờ tối - hai tiếng trước khi đợt cá tràn về.
    Ông nhìn con cá rồi lại nhìn đứa con trai. Ông
    nói: “Con hãy thả nó trở lại hồ đi”.
    Thằng bé mếu máo: “Cha”.
    “Vẫn còn những con cá khác cơ mà.”
    Người cha nói.

    -

    “Nhưng đó là con cá lớn nhất.” - Cậu bé nói
    trong khi vẫn khóc.
    Nó nhìn quanh hồ. Dưới ánh trăng, không
    có bất cứ người đánh cá hay thuyền chài nào
    quanh đây. Rồi nó nhìn cha.
    8

    Theo dòng thời gian

    Và mặc dù chẳng ai trông thấy hai cha con
    cũng như không ai biết họ câu được con cá này
    nhưng thằng bé có thể đọc được rõ ràng những
    lời cha nó định nói, rằng chẳng có gì phải
    thương lượng về quyết định này cả. Nó chầm
    chậm tháo lưỡi câu ra khỏi miệng con cá rồi
    ngậm ngùi ném thành quả của mình trở lại làn
    nước lấp lánh ánh trăng.
    Con cá quẫy mạnh và nhanh chóng lặn mất.
    Cậu bé thầm nhủ có lẽ cậu chẳng bao giờ được
    trông thấy một con cá nào to nhường đó nữa.
    Đó là câu chuyện của 34 năm về trước. Còn
    giờ đây, cậu bé đó đã là một kiến trúc sư thành
    đạt ở thành phố New York. Căn nhà gỗ của cha
    cậu vẫn nằm đó trên hòn đảo ở giữa hồ. Cậu
    cũng như cha tiếp tục dạy con trai và các con
    gái của mình cách câu cá trên bến tàu ấy.
    Và cậu đã đúng. Cậu chưa bao giờ câu được
    một con cá nào lớn như con cá cậu từng câu
    được vào đêm hôm đó. Tuy nhiên, con cá đó
    không hoàn toàn biến mất trong cuộc đời cậu,
    cậu vẫn trông thấy nó mỗi khi cậu phải đối mặt
    với những lựa chọn khó khăn.
    Cha từng dạy cậu rằng đạo đức chỉ là một
    vấn đề đơn giản giữa đúng và sai, nhưng làm
    9

    Hạt giống tâm hồn

    sao để sống có đạo đức mới là một điều khó.
    Liệu chúng ta có tuân theo lẽ phải không khi ta
    biết không ai chứng kiến? Liệu chúng ta có từ
    chối một con đường tắt đưa ta tới thành công?
    Hay từ chối bán số cổ phiếu khi trong tay đã
    nắm giữ những thông tin có lợi mà chúng ta
    biết chúng ta không nên có?
    Chúng ta sẽ làm được những điều đó nếu
    ngay từ nhỏ, chúng ta đã được dạy phải thả con
    cá trở lại hồ. Vì như thế chúng ta sẽ học được
    một bài học quý giá: sự thật.
    Những quyết định đúng đắn sẽ lưu lại dấu
    ấn trong tâm trí mỗi chúng ta. Đó là câu chuyện
    mà chúng ta có thể tự hào kể lại cho bạn bè và
    con cái.
    Đó không phải là câu chuyện về việc chúng
    ta đã có hay có thể giành được những cơ hội
    ngàn vàng, mà đó là câu chuyện về việc chúng
    ta đã làm đúng và từ đó chúng ta sẽ càng thêm
    mạnh mẽ để tiến lên.
    - James P. Lenfesty

    10

    Theo dòng thời gian

    Cô bé trong trận
    bão tuyết
    Danh tiếng ngàn năm định đoạt bởi
    hành vi cư xử trong một giờ.
    - Tục ngữ Nhật

    Đó là một buổi sáng tháng Ba thật đẹp.

    Nắng trải vàng khắp không gian. Vạn vật như
    được trút bỏ tấm áo băng tuyết lạnh giá, cánh
    đồng chỉ còn lại những khoảng tuyết loang lổ.
    Trưa hôm ấy, vừa hoàn thành công việc, William
    Miner - một nông dân sống gần Center, North
    Dakota, hồ hởi bước vào nhà nói với vợ rằng: “Chỉ
    đêm nay nữa thôi là tuyết sẽ tan hết em ạ”. Sau
    bữa trưa, Miner liếc nhìn qua khung cửa nhà
    bếp. “Trời ơi!” - Anh kêu lên.
    Ở phía bắc, một đám mây đen dầy đặc che
    lấp cả đường chân trời. Đám mây ùn ùn kéo về
    lấn lướt mặt trời rạng rỡ.
    11

    Hạt giống tâm hồn

    Với linh cảm của một người từng trải,
    Miner gật gù: “Một trận gió bấc mùa xuân đây
    mà”. Và họ cứ thế ngồi quan sát con quái vật
    vô hình vô tướng đang khuyếch trương kích cỡ.
    Bất ngờ, Miner bảo vợ: “Em cất đồ đi. Anh tới
    trường đón bọn trẻ. Anh không thích thời tiết
    thế này chút nào”.
    Miner khoác vội chiếc áo mưa, nhảy lên chú
    ngựa Kit tốt nhất và bắt đầu phi xuống con
    đường dẫn tới trường học cách đó gần bốn cây
    số. Tới lúc này, đám mây đen đã kéo về cuồn
    cuộn chẳng khác nào một con quái vật khổng lồ
    lấn át hoàn toàn ánh nắng ấm áp ban sáng. Vạn
    vật sợ hãi, im lặng, nín thở chờ đợi. Một trận
    mưa tuyết lở rét buốt kéo theo gió quất hung
    hãn vào người và ngựa. Miner cố gắng luồn lách
    tới trường, anh buộc con Kit bên cạnh những
    con ngựa đang hoảng hốt sợ hãi khác rồi tất tả
    chạy vào trường.
    Giáo viên và học sinh trong lớp đang chăm
    chú quan sát diễn biến của trận bão tuyết nhưng
    vẫn tỏ vẻ tập trung vào bài học. Mặc dù nhiều
    học sinh có ngựa và xe trượt tuyết riêng để trong
    chuồng ngựa của trường nhưng theo nội quy của
    trường thì trong thời tiết mưa bão, không đứa trẻ
    nào được phép rời trường trừ khi cha mẹ tới đón.
    12

    Theo dòng thời gian

    - Con chào bố! - Cô bé Hazel Miner 15 tuổi
    reo to. Cô quay sang phía em trai Emmet 11 tuổi
    và em gái Myrdith 8 tuổi - Chị đoán là chẳng ai
    tin tưởng để mình đi con ngựa già Maude về
    nhà đâu.
    Miner mỉm cười:
    - Nhanh lên các con! Mặc áo khoác vào, còn
    khăn quàng cổ đây này.
    Hazel cúi xuống, vừa nhanh nhẹn buộc lại
    đôi giày quá khổ cho em gái vừa nói với Emmet:
    - Em đừng quên cuốn sách lịch sử đấy nhé.
    Nhìn những cử chỉ và lời nói của Hazel,
    Miner thầm nghĩ Hazel đúng là một người chị
    cả đáng tin cậy, biết quan tâm chăm chút cho
    các em. Những việc cô bé làm luôn vượt xa sự
    mong đợi của mọi người.
    Anh đưa Myrdith tới chiếc xe trượt tuyết có
    lớp vòm che bằng vải bạt đang đặt ở bên ngoài
    rồi đặt hai con nhỏ ngồi thành hàng ở cuối, anh
    còn cẩn thận khoác lên chúng hai chiếc chăn và
    một chiếc áo choàng rộng cũ kỹ. Sau đó, Hazel lẹ
    làng ngồi vào chỗ ngồi của người lái trong khi cha
    buộc con Maude vào xe. Giữa tiếng gió rít ầm ầm,
    Miner cố gắng nói thật to với con gái:
    13

    Hạt giống tâm hồn

    - Các con hãy ở yên trong đó nhé. Bố sẽ đi
    dẫn con Kit và chúng ta sẽ lên đường.
    Con Maude đang hướng mặt về phía cửa bắc
    dẫn tới nhà. Từ trước tới nay, nó luôn là một con
    ngựa điềm tĩnh và dễ dàng điều khiển. Nhưng
    ngay lúc đó, một tiếng sấm nổ đùng khiến nó
    giật mình sợ hãi. Nó lồng lên hoảng loạn, rồi
    phăng phăng băng qua cánh cửa phía bắc. Hazel
    cố lấy lại cân bằng nhưng cô bé không thể nhìn
    thấy gì qua lớp tuyết đang xoáy mạnh và vì thế
    cô không nhận ra rằng con Maude đang đi sai
    hướng. Hazel cố trấn tĩnh hai đứa em đang tròn
    mắt sợ hãi phía sau:
    - Đừng sợ. Chị em mình sẽ về nhà trước bố
    và con Kit cho mà xem. Con Maude biết đường
    về nhà mà.
    Hazel không thể kiểm soát nổi con ngựa
    vì chiếc dây cương đã tuột khỏi tay cô bé khi
    con ngựa lồng lên. Mãi sau, con Maude cũng
    đi chậm lại và rồi dừng hẳn, nó thở dốc do mệt
    mỏi và lạnh cóng.
    Emmet hỏi to:
    - Chúng ta đã về tới nhà chưa chị? Chúng ta
    có về trước bố không?
    14

    Theo dòng thời gian

    Hazel bước ra ngoài trời tuyết lớn. Giữa
    không gian nhòe nhoẹt vì gió, tuyết và bóng tối,
    cô bé không thể nói chính xác mình đang ở trên
    đường hay ở trên cánh đồng. Xung quanh lúc
    này chỉ là một biển tuyết trắng mênh mông bao
    phủ, tất cả như chỉ chực chờ nuốt chửng mấy
    chị em. Thở hổn hển, cô bé bò lại ghế lái, tay
    nắm chắc dây cương.
    - Không. Chúng ta chưa về nhà đâu em ạ,
    nhưng chị nghĩ là chúng ta đang ở đâu đó gần
    nhà thôi. Con Maude bình tĩnh lại rồi, nó sẽ
    biết đường.
    Con Maude dường như hối hận về sự mất
    kiểm soát của mình nên nó ra sức lần mò tìm
    đường thoát khỏi chốn địa ngục mịt mờ đó.
    Nhưng rồi nó bị sa vào một chỗ trũng đầy nước
    do tuyết tan và trên bề mặt phủ đầy băng tuyết
    mới. Một bên dây cương bị tung ra, Hazel phải
    bước xuống chỗ tuyết tan lạnh buốt trên mặt
    đất, thò tay xuống nước cố gắng dò dẫm tìm
    dây cương, buộc chặt lại. Đến khi dẫn được con
    Maude ra khỏi trũng nước thì cô bé đã ướt sũng
    từ đầu đến thắt lưng, chiếc áo khoác lúc này
    chẳng khác nào một chiếc áo sắt nặng trịch đè
    nặng lên tấm thân mệt nhũn và buốt cóng.
    15

    Hạt giống tâm hồn

    Gần đó, Hazel thấy đỉnh của một cây trụ
    chống hàng rào nhô lên trên nền tuyết trắng.
    Cứ thế cô bé đi trong tuyết cho đến khi bám
    được vào hàng rào dây thép gai. Hàng rào này
    trở thành cột mốc hướng chúng về phía nông
    trang.
    Emmet tò mò bước ra xem chị gái đang làm
    gì. Chúng cùng nhau gỡ bỏ lớp tuyết phủ trên
    mặt con Maude như một chiếc mặt nạ pha lê
    trong suốt. Hai chị em túm lấy dây cương và
    hướng con Maude đi men theo hàng rào. Nhưng
    một ụ tuyết bồi to đã chặn kín cả đường đi nên
    chúng buộc phải tìm một lối đi khác. Trước hy
    vọng về một chốn an toàn vừa bị dập tắt một
    cách phũ phàng, Emmet và Hazel đành phải
    lần mò tìm một hàng rào thép gai hay một cột
    trụ khác, những mong tìm lại cơ hội cho mình.
    Nhưng chúng đành bất lực. (Cánh cửa dẫn tới
    nông trang chỉ cách đó vài chục mét đã bị chôn
    vùi trong cái ụ tuyết khổng lồ kia).
    Trước sự ầm ào của gió và tuyết, hai chị em
    đành phải bò trở lại chiếc xe. Như cảm thông với
    sự mệt nhọc của chủ, con Maude ngoan cường
    kéo chiếc xe cho đến khi chiếc xe nghiêng ngả
    do vướng phải một chướng ngại vật ngầm, rồi
    16

    Theo dòng thời gian

    bị lật ngược và hất bọn trẻ ngã nhào khỏi mái
    vòm bằng bạt.
    Một lần nữa, Hazel và Emmet lại bước ra
    ngoài. Chúng ra sức đẩy, kéo rồi lại đẩy. Nhưng
    chiếc xe lún sâu trong tuyết vẫn cứ trơ lì ra đó.
    Giữa bóng đêm đặc quánh, Hazel tự nhủ bằng
    mọi cách phải tìm ra đường về nhà - đó là trách
    nhiệm của người chị cả. Cô bé dò dẫm bên trong
    chiếc bạt. “À, tìm thấy rồi, chúng ta đang nằm
    trong một cái hang nhỏ nên chúng ta có thể
    biến nơi này thành một nơi ấm áp và dễ chịu
    hơn”.
    Kể từ khi chiếc xe bị lật, nền gỗ chật hẹp trở
    thành bức tường thấp hướng về phía đông còn
    chiếc vòm bằng bạt không có rèm phủ ở hai đầu
    làm thành một chiếc lều nhỏ. Trong bóng tối,
    Hazel tìm thấy chăn và áo choàng. Dù lúc này
    bàn tay đã tê dại nhưng cô bé vẫn cố gắng phủ
    hai chiếc chăn lên “trần nhà” bằng bạt. Nghe
    lời Hazel, Emmet và Myrdith nằm xuống, thu
    mình gọn lỏn trong đó. Gió rít liên hồi qua lỗ hở
    phía bắc, phả vào trong những luồng khí lạnh
    tê người. Hazel lại ra sức che chắn hướng gió
    ấy bằng chiếc áo choàng cũ kỹ. Gió thổi tốc tấm
    áo bay lên phần phật, nhưng cuối cùng Hazel
    17

    Hạt giống tâm hồn

    cũng giăng được chiếc áo bao quanh em trai và
    em gái.
    Gió càng lúc càng mạnh, thốc từng hồi như
    dao, xé toạc vòm bạt. Hazel vồ lấy mảnh bạt bị
    rách rồi chồng lên chiếc áo choàng. Cô bé tận
    dụng bất cứ thứ gì có thể. Chỉ có một cách để
    hai đứa em ở yên một chỗ là cô bé phải nằm đè
    lên chúng. Lúc này, ba đứa trẻ chẳng còn gì để
    che chắn khỏi trận bão tuyết khủng khiếp trừ
    mấy tấm vải lủng lẳng đang bị thổi bay phần
    phật.
    Tuyết rơi càng lúc càng nhiều và dày. Ba
    sinh linh nhỏ bé đó nằm thoi thóp bất động, trí
    não và thể xác của chúng gần như tê dại. Hazel
    cố gắng kéo mình ra khỏi trạng thái đó. Cô bé
    gào lên:
    - Emmet! Myrdith! Các em không được
    nhắm mắt đấy. Hai đứa đứng dậy ngay đi! Chị
    sẽ đếm đến một trăm. Cứ đứng lên ngồi xuống
    như khi các em đang chạy. Nào bắt đầu, một,
    hai, ba!
    Hazel dần cảm nhận được sự cử động của
    các chi bên dưới cơ thể. Cô bé cố gắng tự điều
    khiển chúng, não cô bé ra lệnh cho chân nhưng
    18

    Theo dòng thời gian

    cô không dám chắc chúng có còn vâng lệnh nữa
    không.
    - Em mệt quá. Chúng ta không dừng lại
    được sao? - Myrdith thều thào nài nỉ.
    - Không. Chúng ta chỉ mới làm đến bảy
    mươi mốt thôi. - Hazel cương quyết.
    Cô bé tiếp tục bảo hai em:
    - Các em hãy xòe ra khép lại các ngón tay
    của mình một trăm lần.
    Emmet thò đầu ra khỏi chiếc áo choàng:
    - Thôi nào chị Hazel. Hãy vào đây đi. Chúng
    ta có chỗ trú mà.
    - Không, chị không thể vào được - Bộ quần
    áo đẫm tuyết chỉ còn chút hơi ấm vẫn cố gắng
    dang rộng chia sẻ cho hai đứa em. - Mọi thứ đã
    bị thổi bay hết rồi. Chị phải ra kéo chúng lại.
    Với lại, chị không lạnh lắm. Hãy hát bài “Nước
    Mỹ tuyệt vời” như trong bài thể dục sáng nay
    đi nào. - Hazel động viên các em.
    Từ bên trong chiếc áo choàng vọng lên
    giọng hát trong trẻo của hai đứa trẻ - những
    ca từ chúng vừa mới vui vẻ hát vào sáng nay
    - những ca từ đã ra đời cách đây cả trăm năm.
    19

    Hạt giống tâm hồn

    “Ôi sao đẹp ngời! Bao la một trời. Cánh đồng
    mênh mông tốt tươi. Oai nghiêm đời đời. Non
    cao tuyệt vời. Ơn đầy trên cánh đồng vui”. Bọn
    trẻ hát vang bốn câu thơ.
    - Chị em mình cầu nguyện để Chúa che chở
    cho chúng ta đi. - Myrdith gợi ý rồi bắt đầu: Con đang cố chìm vào giấc ngủ...
    - Không, không phải như vậy! - Hazel cắt
    ngang. - Hãy thay bằng bài “Cha của chúng ta”
    đi.
    Thế rồi chúng trang nghiêm đọc lời cầu
    nguyện.
    Đêm hôm đó như kéo dài vô tận. Hazel chỉ
    cho các em tập thể dục, kể chuyện, hát hò, cầu
    nguyện. Cô bé ngồi lặng lẽ giữa trời bão tuyết
    tưởng như không bao giờ ngừng rơi, thi thoảng
    cô bé đưa đôi tay gần như tê liệt của mình gỡ bỏ
    những lớp tuyết cứng bao quanh chân Myrdith
    và Emmet. Chính trong trời đêm khắc nghiệt,
    bàn tay cô bé đã truyền hơi ấm cho các em và
    xua đi những hiểm nguy đang rình rập.
    Hazel căn dặn kỹ càng hai em hết lần này
    tới lần khác: “Hãy nhớ là hai em không được
    phép ngủ đâu đấy - ngay cả khi chị ngủ quên.
    20

    Theo dòng thời gian

    Hãy hứa với chị là các em sẽ không ngủ, bất kể
    các em có thấy buồn ngủ thế nào. Hãy giữ cho
    nhau luôn thức. Các em có hứa không?”.
    Chúng đã hứa.
    Một vài lần, Myrdith đã lên tiếng hỏi rằng
    “Tại sao cha không tìm chúng ta?”.
    Trong khi đó, vừa thấy bọn trẻ biến mất
    khỏi sân trường, William Miner liền thúc con
    Kit phóng qua những đụn tuyết mới để về nhà
    với niềm tin chắc chắn rằng con Maude đã về
    nhà trước. Anh gặp vợ ở cửa. Họ nhìn nhau,
    ánh mắt ngỡ ngàng, lo lắng và sợ hãi.
    Ngay lập tức, anh đã thông báo khẩn cấp cho
    người dân quanh vùng. Gần 40 người đàn ông đã
    mạo hiểm mạng sống nhanh chóng đi tìm. Họ
    kiên nhẫn sục sạo khắp các cánh đồng và các con
    đường từ nông trang của Miner dẫn đến trường
    học. Rồi họ dừng lại tại các nông trang để đổi
    nhóm, cấp cứu những người bị tê cóng, uống cà
    phê cho ấm và bàn kế hoạch mới. Tất cả những
    đứa trẻ khác đều an toàn trong nhà. Nhưng sau
    bao nỗ lực, mọi người vẫn không phát hiện ra bất
    cứ dấu hiệu gì của ba chị em Hazel.
    Gió đã mạnh thành bão với vận tốc lên tới
    21

    Hạt giống tâm hồn

    gần 100km/giờ, nhiệt độ hạ dần đến gần 00C.
    Nền trời xám đã bị bóng tối lấn át. Tuyết vẫn
    không ngừng rơi. Trước tình hình đó, những
    người tìm kiếm phải dừng lại chờ trời sáng.
    Buổi sáng hôm sau, một nhóm người đã
    thông báo có dấu vết của một chiếc xe trượt
    tuyết nhỏ và một con ngựa ở phía cửa nam của
    trường học bị vùi lấp do tuyết rơi quá nhiều.
    Ngay lập tức, nhóm tìm kiếm được tổ chức lại.
    Những người đi theo đội thì dùng xe trượt tuyết,
    người đi lẻ thì cưỡi ngựa còn một số người đi bộ
    để tìm kiếm trong phạm vi 800 mét. Họ đi tới đi
    lui, sục sạo hết khu đất bị tuyết phủ trắng xóa.
    Vào lúc hai giờ chiều thứ Ba, 25 giờ kể từ
    lúc những đứa trẻ nhà Miner mất tích, những
    người tìm kiếm đã thấy dấu vết ở một đồng cỏ
    cách trường hai dặm về phía bắc. Đó là một
    chiếc xe trượt tuyết bị đổ nhào. Kế đó là một
    con ngựa đứng bất động nhưng vẫn còn sống.
    Một gò cao bị tuyết bao phủ nằm dưới vòm của
    chiếc khung xe trơ trụi.
    Thân thể cứng ngắc của một cô bé nằm úp
    mặt xuống với chiếc áo khoác không cài nút trải
    rộng. Đôi tay cô bé đang ôm lấy em trai và em
    gái để che chở cho chúng.
    22

    Theo dòng thời gian

    Đoàn người tìm kiếm nhẹ nhàng đỡ cô bé
    rồi gỡ bỏ chiếc áo choàng và tấm bạt rách nát
    mà cô trùm lên cơ thể. Bên dưới là Myrdith và
    Emmet, cả hai đã mê man, cơ thể như đông
    cứng nhưng vẫn sống. Chúng đã hứa không
    ngủ quên dù Hazel biết chúng có thể sẽ không
    bao giờ tỉnh lại được nữa.
    Ngày nay, trên sân trụ sở tòa án ở thành
    phố Center, một tượng đài tưởng nhớ bằng đá
    granite đã được dựng lên sừng sững như một
    thách thức giữa đất trời rộng lớn với dòng chữ
    được khắc như sau:
    Tưởng nhớ
    Hazel Miner
    11. 04. 1904 - 16. 03. 1920
    Với người quá cố là đài vinh danh
    Với người đương thời là bia tưởng nhớ
    Với hậu thế là nguồn cảm hứng
    Câu chuyện về cuộc đời, câu chuyện của cô
    Trong ký ức của hạt Oliver
    Còn mãi khắc ghi cái chết bi hùng.
    - Helen Rezatto
    23

    Hạt giống tâm hồn

    Thiên đường
    trên mặt đất
    “Nếu không biết khi nào
    bình minh sẽ đến thì hãy mở rộng
    tất cả các cánh cửa trong nhà bạn.”
    - Emily Dickinson



    Hiếm khi thời tiết của một buổi sớm

    tháng Mười lại ấm áp như hôm ấy. Đây có lẽ
    là món quà mà Thượng đế muốn ban tặng cho
    những người dân sinh sống ở vành đai tuyết
    của Michigan trước khi đội binh hùng mạnh
    của thần băng giá kéo đến. Trong hộp quà kỳ
    diệu ấy chứa đựng bầu không khí ngát thơm
    và những làn gió hây hẩy. Tôi cùng Rick - một
    người bạn thân lâu năm - đi dạo trên một con
    đường gần nhà tôi. Cả hai trò chuyện về vụ thu
    hoạch bắp vừa qua và việc những chiếc lá của
    mùa thu vẫn còn lưu luyến chưa chịu lìa cành.
    24

    Theo dòng thời gian

    Đang đi thì đột nhiên Rick khựng lại.
    - Này! Chúng ta đi đến hồ Michigan(1) nhé. Anh bạn tôi hồ hởi đề nghị.
    Tôi thật sự phấn khởi khi nghe lời đề nghị của
    Rick. Cả hai chúng tôi biết rất rõ địa danh “hồ
    Michigan” có tác động kỳ diệu đối với mỗi người
    như thế nào. Chỉ nghĩ đến việc được ra biển đã
    khiến lòng tôi lâng lâng bao cảm xúc tuyệt diệu.
    Chúng tôi nhanh tay chuẩn bị vài thứ gọn nhẹ
    cho bữa trưa, gồm có bánh mì kẹp cá ngừ, khoai
    tây chiên, rồi lấy vội hai chiếc áo choàng và xuất
    phát. Sau nửa giờ lái xe về hướng Tây, chúng tôi
    đã đến bên bờ hồ Michigan.
    Sau khi tìm chỗ đậu xe, chúng tôi khoác
    thêm áo choàng vào người để giữ ấm cơ thể
    trước những cơn gió lạnh đang thổi lồng lộng.
    Cả hai lặng lẽ sóng bước bên nhau trên dải cát
    trắng hướng ra phía hồ. Ngọn hải đăng South
    Haven già nua vẫn đứng hiên ngang cuối bến
    tàu, thực hiện nhiệm vụ canh gác mà nó đã
    (1) Hồ Michigan: Một trong 5 hồ lớn của Bắc Mỹ (diện tích 58.016
    km2 ), tiếp giáp với các bang, từ tây sang đông của nước Mỹ, như
    sau: Wisconsin, Illinois, Indiana và Michigan. Từ “Michigan” ban
    đầu được sử dụng để chỉ bản thân hồ, và người ta tin rằng nó
    có gốc từ tiếng mishigami của thổ dân Indian Ojibwa, có nghĩa là
    “đại hồ”. Vì hồ quá rộng nên trông chẳng khác gì biển.

    25

    Hạt giống tâm hồn

    đảm nhận từ hơn một thế kỷ nay. Nó tiếp tục
    làm người dẫn đường cho các thủy thủ trở về
    nhà vào những ngày dông bão hay những đêm
    tối mịt mùng, mặc dù có thể ngày nay nhiều
    người không còn cần đến nó nữa. Ánh mặt trời
    tỏa rạng trên đầu chúng tôi khiến cho vạn vật
    đều trở nên bừng sáng. Những con sóng tới tấp
    xô vào bờ rồi nhanh chóng rút lui để lại ùa vào
    mạnh hơn trước.
    Tôi rất thích những chuyến đi thư giãn như
    thế này, nhưng với Rick, chuyến đi đến bờ hồ
    Michigan này có ý nghĩa rất lớn. Sau một năm
    Rick lui tới các bệnh viện và tiến hành hàng
    loạt xét nghiệm, người ta vẫn chưa tìm ra được
    phương pháp điều trị cho căn bệnh đau nhức
    các khớp xương của anh. Mặc dù xác định được
    tên của căn bệnh mà Rick đang mang trong
    người nhưng các bác sĩ không tìm được nguyên
    nhân gây bệnh nên không thể đưa ra một
    phương pháp điều trị hữu hiệu để ngăn chặn
    quá trình phát triển của chúng. Nhiều lúc Rick
    đứng không vững và những bước chân của anh
    trở nên run rẩy. Anh phải dùng hai cánh tay
    chống vịn vào đâu đó và thỉnh thoảng còn bị
    ngã trong lúc đang bước đi.
    26

    Theo dòng thời gian

    Nhưng nhìn Rick lúc này, không ai dám nghĩ
    rằng anh đang gặp vấn đề về sức khỏe. Nhìn
    bề ngoài, Rick khá trẻ so với tuổi 50 của mình;
    anh cao hơn 1,80 mét, đầu đội chiếc mũ lưỡi
    trai có logo của đội bóng chày nổi tiếng. Nhiều
    năm nay, Rich nhận nuôi một đứa cháu trai lên
    tám và giờ thì anh còn phải chăm sóc cả người
    mẹ thường xuyên ốm đau của cậu bé nữa. Với
    Rick, việc được dạo bước ở hồ Michigan không
    chỉ đơn thuần là một cuộc dạo chơi cuối tuần.
    Những khoảnh khắc ngắn ngủi và vô cùng quý
    giá này còn là liều thuốc giúp bạn tôi tạm thời
    quên đi những trách nhiệm nặng nề cùng bao
    áp lực đè nặng trong tâm trí anh.
    Chúng tôi lặng lẽ đi bên nhau dọc theo bờ
    hồ. Sự im lặng giúp cho bản giao hưởng của
    sóng hòa điệu với khung cảnh thiên nhiên tươi
    đẹp của vùng hồ Michigan thấm vào mọi ngõ
    ngách của tâm hồn, xoa dịu những vết thương
    và truyền cho chúng tôi sức mạnh để vượt qua
    mọi thử thách của cuộc sống. Sau đó, tôi dừng
    lại nhặt những viên đá tròn và nhẵn để Rick
    ném chúng nhảy cách quãng trên mặt nước.
    Chúng tôi nhìn ngắm những con sò biển cùng
    vài ba tấm gỗ bị sóng đánh dạt vào bờ. Những
    27

    Hạt giống tâm hồn

    con sóng táo bạo ùa vào bờ cát mơn trớn bàn
    chân của chúng tôi. Rick - lúc này đang đi trước
    tôi một vài bước - bỗng quay người lại, thốt lên:
    - Bình thường có nhiều việc tôi rất muốn
    làm nhưng không thể làm được. Giờ đây, trên
    bờ biển này, tôi nghĩ mình đã có can đảm để
    thực hiện chúng. Anh có muốn cùng tham gia
    với tôi không?
    Tôi cảm thấy do dự trước lời đề nghị của
    Rick. Ở tuổi này, tôi không muốn ràng buộc
    bản thân vào những lời hứa hẹn mà tôi không
    biết mình có thực hiện được hay không.
    - Anh muốn làm những gì? - Tôi hỏi.
    - Tôi muốn chạy. Tôi không biết liệu sau
    này mình có còn chạy được nữa không. Vì thế
    hôm nay tôi muốn chạy dọc theo bờ cát này. Ở
    đây, tôi sẽ không phải bận tâm đến bất cứ điều
    gì nếu tôi ngã. Cát ở đây rất mềm nên tôi sẽ
    không bị thương. Vả lại, ở đây không có nhiều
    người nên tôi cũng không có gì phải xấu hổ.
    Dù không thích chạy đua nhưng câu nói
    của Rich khiến tôi hết sức cảm động. Ban đầu
    chúng tôi chạy chầm chậm nhưng sau đó thì
    tăng tốc dần cho đến khi nhịp chân của cả hai
    28

    Theo dòng thời gian

    trở nên mạnh và gấp hơn. Chúng tôi chạy sóng
    đôi bên nhau dọc theo bờ cát dài. Tôi nhìn thấy
    nụ cười rạng rỡ trên gương mặt Rick và tôi tin
    rằng nếu bị đau, chắc anh ấy cũng không để lộ
    ra cho tôi biết.
    Tôi dừng lại trước Rick vì lâu lắm rồi tôi
    mới chạy thế này. Cách chỗ tôi một quãng, Rick
    vẫn tiếp tục chạy. Anh chạy hết tốc lực, sải
    những bước chân chắc chắn trên mặt cát dưới
    bầu trời tháng Mười trong vắt, không một gợn
    mây. Trong thoáng chốc, tôi có cảm giác như cả
    thế giới đang quay chậm lại và thời gian ngừng
    trôi để tôi có thể ghi nhớ từng đường nét, màu
    sắc của hình ảnh đang diễn ra trước mắt mình.
    Rick vẫn ở trong tầm quan sát của tôi. Tôi
    thấy anh chạy trên bờ cát, bên cạnh là những
    con sóng trắng phản chiếu ánh nắng mặt trời
    mà nhìn từ xa, chúng giống như một dải kim
    cương lấp lánh. Những chiếc lá thu vàng rực
    còn sót lại rung rinh theo gió trên những thân
    cây mọc trên đụn cát. Tôi bước chậm rãi, nhìn
    ông bạn thân yêu của mình dừng bước và quay
    trở về. Đôi chân anh sải bước vững vàng trên
    nền cát, hai cánh tay anh giơ cao, hai bàn tay
    siết chặt lại thành hai quả đấm cứng cáp. Anh
    ngửa mặt lên trời, phấn khích hét to:
    29

    Hạt giống tâm hồn

    - Tôi làm được rồi. Tôi đã không ngã.
    - Chúc mừng anh. Anh giỏi lắm. - Tôi cũng
    hét to, cười lớn nhưng rồi tiếng cười của tôi
    nghẹn lại trong cổ giống như tiếng khóc.
    Tôi mường tượng một ngày nào đó, khi
    chúng tôi cùng lên thiên đường, tôi sẽ nhìn
    thấy người bạn thân thiết của mình chạy trên
    sân bóng chày mà không phải bận tâm về bất
    kỳ vết thương hay căn bệnh nào. Bạn tôi sẽ là
    một người hoàn toàn khỏe mạnh, được tự do đi
    đến bất cứ nơi nào anh muốn và làm bất cứ việc
    gì anh thích. Vào một chiều thu ấm áp, trong
    một khoảnh khắc, tôi đã nhìn thấy mối đồng
    cảm sâu sắc giữa thế giới rộng lớn này với một
    con người bé nhỏ đang bước đi trên mặt đất.
    Tôi bỗng muốn tạ ơn Thượng đế, vì Ngài đã cho
    tôi nhìn thấy thiên đường ngay trên cõi dương
    gian.
    - Anne Goodrich

    30

    Theo dòng thời gian

    Mike, tôi và
    chiếc bánh
    Thật tồi tệ khi những điều
    chúng ta tin tưởng lại mâu thuẫn
    với những việc chúng ta làm.
    - Freya Stark

    Một hôm, sau buổi họp Ấu sinh Hướng

    đạo, Mike - con trai chín tuổi của chúng tôi, trở
    về nhà và nói với chúng tôi rằng nhóm của nó
    sẽ đứng ra tổ chức một bữa tiệc lớn và bán bánh
    ngọt. Bánh này sẽ do chính các Ấu sinh và cha
    của chúng cùng làm.
    Tôi chưa bao giờ tự nướng bánh, nhưng vì
    từng nhiều lần nhìn vợ trộn bột nên tôi nghĩ kế
    hoạch đó cũng không có gì quá khó khăn và to
    tát.
    Rồi ngày tổ chức bữa tiệc cũng đến, Mike và
    tôi chọn một gói bột màu vàng đẹp mắt. Theo
    31

    Hạt giống tâm hồn

    chỉ dẫn trên gói bột, chúng tôi nhào các loại
    gia vị với nhau rồi đổ hỗn hợp đó vào hai chiếc
    khuôn tròn. Khi đặt hai chiếc khuôn đó vào lò
    nướng, cha con tôi hết sức tự tin. Nhưng sau 30
    phút, tôi kinh ngạc khi thấy chiếc bánh không
    phồng lên cũng không mềm và mịn như trong
    quảng cáo (dù chúng tôi đã theo sát chỉ dẫn).
    Thực tế, chúng chỉ cao tới nửa chiếc khuôn.
    Mike có vẻ không quan tâm lắm đến điều này.
    Có lẽ, đó cũng là do tôi đã bảo với thằng bé rằng
    chiếc bánh ngon nhất mà tôi từng ăn cũng chỉ
    thấp chừng này thôi.
    Chúng tôi xếp mấy cái bánh chồng lên nhau.
    Sau đó, tôi phát hiện ra là chúng tôi cần đường
    làm mứt để phủ lên mặt bánh. Nhưng thứ đó
    hiện giờ chúng tôi lại không có. Thời gian thì
    không còn nhiều, bữa tiệc thì chỉ còn cách đó
    vài giờ.
    Vì không biết đường để làm mứt khác với
    đường vẫn ăn nên tôi đinh ninh rằng đường
    nào chẳng là đường. Nhưng rất may, vợ tôi đã
    nhắc tôi rằng đường thông thường không thể
    sử dụng để phủ lên mặt bánh. Thế là tôi chỉ
    còn một cách duy nhất - phi như bay đến siêu
    thị mang về một hộp đường phủ bánh chế biến
    32

    Theo dòng thời gian

    sẵn (vì lúc này nếu tự tay chế biến, chắc chắn
    chúng tôi sẽ trễ buổi tiệc).
    Cuối cùng thì lớp phủ cũng hoàn tất dù nó
    hơi mỏng một chút. Công đoạn cuối cùng được
    lấy cảm hứng từ cách sơn trang trí trên trần
    nhà bếp. Ngoài ra tôi còn trang trí thêm mấy
    chấm nhỏ trên mặt bánh. Mike và tôi nhìn
    nhau cười đắc ý vì công việc khó khăn cuối cùng
    cũng đã hoàn thành. Chúng tôi thầm nhủ trông
    nó cũng đẹp lắm chứ. Vợ tôi mỉm cười. Cô ấy
    cũng công nhận là trông chiếc bánh thật ngon
    và đẹp mắt. Tôi không nhận ra rằng chiếc bánh
    của mình bị méo.
    Trên đường vội vã tới bữa tiệc, Mike mới
    cho tôi biết l...
     
    Gửi ý kiến

    Bé học luật giao thông - Đơn giản và dễ thương

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC LÝ NHƠN !